Ngôi nhà hạnh phúc
Thứ Hai, 17 tháng 1, 2011
Thứ Ba, 4 tháng 1, 2011
Truyện ngắn Xóm Giếng ngày xưa
Trần Quang Lộc
XÓM GIẾNG NGÀY XƯA
Bản năng của con người là khi còn trẻ luôn nghĩ đến tương lai, lúc tuổi già thường mơ về quá khứ. Có lẽ vì vậy, ở tuổi sáu mươi, những lúc nửa đêm về sáng, bất chợt thức giấc bắt gặp mảnh trăng gầy lạc lõng bên ngoài song cửa, ông Lợi lại ngậm ngùi nhớ về xóm Giếng ngày xưa, nơi ông sinh ra và lớn lên với nhiều kỷ niệm, với từng khuôn mặt hiền lành chất phác của người dân quê cũ.
Nhưng xóng Giếng của một thời bình yên êm ả, khí hậu mát mẻ trong lành, vườn tượt tốt tươi, bốn mùa sum suê hoa trái, có những con người nặng tình, nặng nghĩa giờ đây chỉ còn tồn tại trong tâm tưởng, trong nỗi hoài niệm của ông. Làm sao ông có thể quên được cái giếng khơi đầu xóm của một thời xa lắc xa lơ. Ở đó, không những đã cung cấp một cách hào phóng nguồn nước tươi mát, ngọt ngào cho bà con xóm Giếng mà còn in đậm những kỷ niệm vui buồn về mối tình đầu mơ mộng, trong sáng của ông, hồi ông còn là anh trai làng trẻ trung, sôi nổi, mang nhiều mộng ước.
Thứ Bảy, 25 tháng 12, 2010
Tác phẩm bạn bè
Đôi lời cùng các bạn.
THỜI THANH XUÂN CỦA CHỊ
(Trong một số truyện ngắn của Trần Quang Lộc)
Cách đây 3 ngày, nhà thơ, nhà giáo Nguyễn Thị Phụng có gửi vào di động của tôi mấy dòng tin nhắn, trong đó Phụng có bảo, “Em vừa gửi qua hòm thư điện tử tặng anh một bài cảm nhận về mấy nhân vật nữ trong các truyện ngắn của anh. Anh đọc nhá!”Mở email đọc một lèo thì chui cha trời đất quơi, Phụng trông mảnh mai thế kia mà "bút lực" cực kỳ sung mãn . Với "bút lực" ấy nàng đã nâng bổng tôi lên tận mây xanh khiến tôi phát hoảng lên! Thật tình tôi chưa là gì trên chốn trường văn trận bút nên không màng đến chuyện khen chê, mình viết cho vui trong những lúc “nông nhàn” ấy mà, chứ đâu có mưu đồ danh lợi! Bài chị gửi không lẽ cứ để mãi trong ổ cứng coi sao cho được, dù sao cũng là tấm lòng của những người cầm bút với nhau mà. Vậy là tôi bèn đánh liều post lên blog cá nhân, thề không thêm bớt dù chỉ một dấu phảy. Các bạn đọc cho vui chứ đừng tin những gì Phụng viết nhá. Thật tình tôi chỉ là gã đàn ông bất tài vô dụng chẳng làm nên cơm cháo gì và sắp bị bà xã cho ra rìa rồi!Hu hu hu…
(Trong một số truyện ngắn của Trần Quang Lộc)
Tháng bảy về, trời đất giao hòa nên cái nắng không còn găy gắt, dịu dàng như cô gái vào tuổi soi gương biết làm dáng làm duyên, e lệ len lách mình qua vòm lá xanh nhìn rõ khuôn mặt người thương khi sắp phải chia tay nơi bến đò ngày xưa mẹ tiễn con, vợ tiễn chồng, em tiễn anh...ra trận, xôn xao bãi bờ đến tận cùng nỗi nhớ. Trời nhìn xuống đau đáu xót xa, đất dưới chân trĩu nặng chùng xuống lòng cứ phơi phới nắng xuân. Cuộc chia tay thơm lừng những bông hoa, những sắc màu đất nước dấu yêu thúc giục.Và họ ra đi, dâng hiến trọn vẹn tuổi thanh xuân cho hai chữ độc lập, tự do, thống nhất đất nước. Niềm tự hào luôn nở trên môi kết thành vòng hoa chiến thắng ngát hương dâng Mẹ. Mà trời tròn lắm cũng tự xoay vần san sớt cho người những ấm áp yêu thương bốn mùa, đất sần sùi mộc mạc quây quanh trời năm tháng sẻ chia nỗi niềm đau đáu bấy lâu. Đất là điểm tựa nâng đôi chân nhẹ nhàng cho người xích gần nhau hơn, rồi có nơi đâu xa lắm cũng trở về với đất ấp ủ ngàn đời. Núi rừng xa xôi biết bao nhiêu thác ghềnh con người vượt qua với mục đích thực hiện lí tưởng " xẻ dọc Trường Sơn đi cứu nước" một thời in đậm dấu ấn lịch sử dân tộc Việt Nam anh hùng. Những tác phẩm văn chương dày hàng nghìn trang cũng không bao giờ cạn hết những cảm xúc dâng trào nụ cười và nước mắt, hạnh phúc và khổ đau, hiển hiện và mất mác, những khó khăn gian khổ, những hi sinh thầm lặng anh dũng tự hào! Dẫu biết rằng đất nước lâm nguy toàn dân ra trận, các anh ra trận, các chị ra trận,...rồi ngày hòa bình trở về, tất cả hiện hữu trong từng trang truyện ngắn của Trần Quang Lộc về tuổi thanh xuân các chị vời vợi nỗi niềm thương cảm sâu sắc!
Thứ Hai, 20 tháng 12, 2010
Tản văn Làng ven sông ngày ấy
TRẦN QUANG LỘC
Làng ven sông NGÀY ẤY
Tản văn
Làng ven sông NGÀY ẤY
Tản văn
Làng tôi, ngôi làng nhỏ của một huyện miền trung du. làng nằm ven sông, dòng sông quê êm đềm lặng lẽ xuôi về cửa biển. Xa xa, tận phía cuối làng là dãy đồi sim nhấp nhô một màu thẫm tím.
Hồi nhỏ, có lần tôi theo ông nội tôi đi chơi trên tỉnh về. Lúc đứng chờ đò sang sông, ông tôi chỉ tay về phía làng, bảo : "Với thế núi đó, hình sông đó, làng ta thuộc diện địa linh, nhân kiệt. Thời nào làng ta cũng có nhiều người học hành đỗ đạt, làm nên danh phận". Thời nào thì tôi chưa biết chứ thời bấy giờ, làng tôi đã có mấy ông đậu bằng bác sĩ, kĩ sư đang làm việc trên tỉnh, ba tôi đậu cử nhân khoa sư phạm ngữ văn. Ông tôi đỗ đầu khoa thi Hương cuối cùng triều Nguyễn. Trong làng còn có nhiều cụ đồ nho nổi tiếng văn hay chữ tốt. Các cụ thường đến nhà chơi cờ hoặc bàn chuyện văn chương chữ nghĩa thánh hiền với ông tôi. Nghe nói thời Chúa Trịnh Sâm, làng có hai người đậu tiến sĩ
Thứ Bảy, 18 tháng 12, 2010
Thứ Tư, 15 tháng 12, 2010
Đăng ký:
Bài đăng (Atom)





