Thứ Hai, 14 tháng 2, 2011
Thứ Sáu, 11 tháng 2, 2011
Ôn cố tri tân
Bữa cơm của Khổng Tử
Nguon Van chuong Viet
Một lần Khổng Tử dẫn học trò đi du thuyết từ Lỗ sang Tề. Trong đám học trò đi với Khổng Tử có Nhan Hồi và Tử Lộ là 2 học trò yêu của Khổng Tử.
Trong thời Đông Chu , chiến tranh liên miên, các nước chư hầu loạn lạc, dân chúng phiêu bạt điêu linh, lầm than đói khổ. Thầy trò Khổng Tử cũng lâm vào cảnh rau cháo cầm hơi và cũng có nhiều ngày phải nhịn đói, nhịn khát. Tuy vậy, không một ai kêu than, thoái chí; tất cả đều quyết tâm theo thầy đến cùng.
May mắn thay, ngày đầu tiên đến đất Tề, có một nhà hào phú từ lâu đã nghe danh Khổng Tử, nên đem biếu thầy trò một ít gạo. Khổng Tử liền phân công Tử Lộ dẫn các môn sinh vào rừng kiếm rau, còn Nhan Hồi đảm nhận việc thổi cơm.
Tại sao Khổng Tử lại giao cho Nhan Hồi - một đệ tử đạo cao đức trọng mà Khổng Tử đã đặt nhiều kỳ vọng nhất - phần việc nấu cơm? Bởi lẽ, trong hoàn cảnh đói kém, phân công cho Nhan Hồi việc bếp núc là hợp lý nhất.
Sau khi Tử Lộ dẫn các môn sinh vào rừng kiếm rau, Nhan Hồi thổi cơm ở nhà bếp, Khổng Tử nằm đọc sách ở nhà trên, đối diện với nhà bếp, cách một cái sân nhỏ.
Đang đọc sách bỗng nghe một tiếng "cộp" từ nhà bếp vọng lên, Khổng Tử ngừng đọc, liếc mắt nhìn xuống thấy Nhan Hồi từ từ mở vung, lấy đũa xới cơm cho vào tay và nắm lại từng nắm nhỏ. Xong, Nhan Hồi đậy vung lại, liếc mắt nhìn chung quanh rồi từ từ đưa cơm lên miệng.
Hành động của Nhan Hồi không lọt qua đôi mắt của vị thầy tôn kính. Khổng Tử thở dài... ngửa mặt lên trời mà than rằng: "Chao ôi! Học trò nhất của ta mà lại đi ăn vụng thầy, vụng bạn, đốn mạt như thế này ư? Chao ôi! Bao nhiêu kỳ vọng ta đặt vào nó thế là tan thành mây khói!"
Sau đó, Tử Lộ cùng các môn sinh khác mang rau về. Nhan Hồi lại luộc rau. Khổng Tử vẫn nằm im đau khổ.
Một lát sau rau chín. Nhan Hồi và Tử Lộ dọn cơm lên nhà trên: tất cả các môn sinh chắp tay mời Khổng Tử xơi cơm.
Khổng Tử ngồi dậy và nói rằng: Các con ơi! Chúng ta đi từ đất Lỗ sang Tề đường xa vạn dặm, thầy rất mừng vì trong hoàn cảnh loạn lạc, dãi nắng dầm mưa, đói khổ như thế này mà các con vẫn giữ được tấm lòng trong sạch, các con vẫn yêu thương đùm bọc nhau, các con vẫn một dạ theo thầy, trải qua bao nhiêu chặng đường đói cơm, khát nước.
Hôm nay, ngày đầu tiên đến đất Tề, may mắn làm sao thầy trò ta lại có được bữa cơm. Bữa cơm đầu tiên trên đất Tề làm thầy chạnh lòng nhớ đến quê hương nước Lỗ. Thầy nhớ đến cha mẹ thầy, cho nên thầy muốn xới một bát cơm để cúng cha mẹ thầy, các con bảo có nên chăng?"
Trừ Nhan Hồi đứng im, còn các môn sinh đều chắp tay thưa: "Dạ thưa thầy, nên ạ!" Khổng Tử lại nói: "Nhưng không biết nồi cơm này có sạch hay không?"
Tất cả học trò không rõ ý Khổng Tử muốn nói gì nên ngơ ngác nhìn nhau. Lúc bấy giờ Nhan Hồi liền chắp tay thưa: Dạ thưa thầy, nồi cơm này không được sạch."
Khổng Tử hỏi: "Tại sao?"
Nhan Hồi thưa: "Khi cơm chín con mở vung ra xem thử cơm đã chín đều chưa, chẳng may một cơn gió tràn vào, bồ hóng và bụi trên nhà rơi xuống làm bẩn cả nồi cơm. Con đã nhanh tay đậy vung lại nhưng không kịp. Sau đó con liền xới lớp cơm bẩn ra định vất đi nhưng lại nghĩ: cơm thì ít, anh em lại đông, nếu bỏ lớp cơm bẩn này thì vô hình chung làm mất một phần ăn, anh em hẳn phải ăn ít lại. Vì thế cho nên con đã mạn phép thầy và tất cả anh em, ăn trước phần cơm bẩn ấy, còn phần cơm sạch để dâng thầy và tất cả anh em.
Thưa thầy, như vậy là hôm nay con đã ăn cơm rồi. Bây giờ, con xin phép không ăn cơm nữa, con chỉ ăn phần rau. Và thưa thầy, nồi cơm đã ăn trước thì không nên cúng nữa ạ!"
Nghe Nhan Hồi nói xong. Khổng Tử ngửa mặt lên trời mà than rằng: "Chao ôi! Thế ra trên đời này có những việc chính mắt mình trông thấy rành rành mà vẫn không hiểu được đúng sự thật! Chao ôi! Suýt tí nữa là Khổng Tử này trở thành kẻ hồ đồ!
Muốn hiểu biết tường tận một vấn đề gì, cần phải là người trong cuộc.
Nguon Van chuong Viet
Thứ Tư, 2 tháng 2, 2011
Quoc hoa
QUỐC HOA, DÂN TỘC VIỆT NAM ĐÃ CHỌN LỰA TỪ NGHÌN XƯA:
BA LOẠI HOA ĐƯỢC GỘP THÀNH
MỘT CHỈNH THỂ BIỂU TƯỢNG DUY NHÂT: MAI+ĐÀO+SEN
Đó chỉ là một trong hai loại hoa truyền thống trong Tết Nguyên đán. Ở nước ta, chưa từng chọn quốc hoa một cách chính thức, mà đang bầu chọn theo yêu cầu của Bộ Văn hóa, Thể thao & Du lịch.
Về loại hoa trong Tết Nguyên đán: Nam bộ, Trung bộ (hoa mai); Bắc bộ (hoa đào). Đó là hai loại hoa mà dân tộc ta đã chọn từ xa xưa.
Tết Nguyên đán rất quan trọng và có ý nghĩa về truyền thống trên toàn quốc. Nếu chỉ chọn hoa sen thì phải đợi đến mùa hạ mới có. Mùa hạ là dịp Tết Đoan ngọ (mùng 5 tháng 5 âm lịch)
Theo tôi, nên chọn 3 loại làm quốc hoa: MAI, ĐÀO & SEN, nhưng gộp lại làm một chỉnh thể biểu tượng duy nhất. Đó là biểu tượng quốc hoa, trưng bày một cách tự nhiên như ngàn đời đã có trong Tết Nguyên đán & Tết Đoan ngọ (theo ý nghĩa Việt).
Mặc dù đó cũng chỉ là 01 ý kiến trên 90 triệu ý kiến, nhưng thực ra toàn dân tộc Việt Nam đã chọn 3 loại hoa ấy từ nghìn đời rồi.
Trần Xuân An
Thứ Ba, 1 tháng 2, 2011
Thứ Hai, 17 tháng 1, 2011
Thứ Ba, 4 tháng 1, 2011
Truyện ngắn Xóm Giếng ngày xưa
Trần Quang Lộc
XÓM GIẾNG NGÀY XƯA
Bản năng của con người là khi còn trẻ luôn nghĩ đến tương lai, lúc tuổi già thường mơ về quá khứ. Có lẽ vì vậy, ở tuổi sáu mươi, những lúc nửa đêm về sáng, bất chợt thức giấc bắt gặp mảnh trăng gầy lạc lõng bên ngoài song cửa, ông Lợi lại ngậm ngùi nhớ về xóm Giếng ngày xưa, nơi ông sinh ra và lớn lên với nhiều kỷ niệm, với từng khuôn mặt hiền lành chất phác của người dân quê cũ.
Nhưng xóng Giếng của một thời bình yên êm ả, khí hậu mát mẻ trong lành, vườn tượt tốt tươi, bốn mùa sum suê hoa trái, có những con người nặng tình, nặng nghĩa giờ đây chỉ còn tồn tại trong tâm tưởng, trong nỗi hoài niệm của ông. Làm sao ông có thể quên được cái giếng khơi đầu xóm của một thời xa lắc xa lơ. Ở đó, không những đã cung cấp một cách hào phóng nguồn nước tươi mát, ngọt ngào cho bà con xóm Giếng mà còn in đậm những kỷ niệm vui buồn về mối tình đầu mơ mộng, trong sáng của ông, hồi ông còn là anh trai làng trẻ trung, sôi nổi, mang nhiều mộng ước.
Đăng ký:
Bài đăng (Atom)



